Category Archives: vê lờ

tiếp tục biếm giao thông VN (từ cuộc thi Rồng Tre)

Thượng Lộ Bình An

Một sáng kiến độc đáo cho thành phố, vừa giải quyết được tình trạng thiếu cầu vượt cho khách bộ hành, vừa phát huy được hiệu quả của các búi “mạng nhện” trải khắp thành phố. Tranh của Đặng Thiện Chân.

Xuân Bắc lên tranh biếm họa
Gợi hứng từ chương trình “Đuổi hình bắt chữ”, họa sĩ Chu Đức Tiến đã nghĩ ra một miếng ghép thứ 2 rất thâm thúy để ghép vào các miếng ghép trước đó. Điều thú vị là họa sĩ đã thể hiện hình ảnh quen thuộc của MC nổi tiếng Xuân Bắc trong chương trình này qua màu “áo hoa” đặc trưng của anh.

Tỉ mẩn ngồi xúc từng thìa đất như chơi “đồ hàng”. Đó là hình dung rất biếm của họa sĩ Pham Duy Đăng về tốc độ thi công “rùa” của một số “lô cốt” trên đường phố. Xem phát khóc mà vẫn phải bật cười.

Lối đi cheo leo dành cho khách bộ hành qua con mắt của họa sĩ Chu Đức Tiến.

hài với giao thông nước nhà

Tác phẩm Bài học muộn của họa sĩ NOP

Tác phẩm “Ba giai đoạn” của họa sĩ NOP

“ĐM những thằng…đứng ngoài” hay chuyện Thám tử sinh nghề tử nghiệp (phọt_phẹt)

(Tâm sự của 1 bác làm dich vụ rình địt nhau)

Bạn già mở công ty thám tử tư, vật vã mất hơn mười năm nhưng nay khá lắm. Cất được biệt thự, mua được villa, bốn bánh thay xoành xoạch. Khổ cái luật pháp xứ ta không cấm nhưng cũng chưa có quy định cho loại hình dịch vụ này thế nên dù công ty ngày một to, nhân sự ngày càng lắm nhưng vẫn phải chui rúc trong cái ngõ tỉ hỉn, treo cái biển bằng cái mẹt là công ty cung cấp dịch vụ và thông tin, với quả sờ-lô-gần bên trong to vật vã: thông tin là sức mạnh – tín nhiệm là thành công.

Bạn già phân trần, xã hội ngày một đi lên, theo đó là những cơn vật vã của thế thời, làm ăn, ái tình nên dịch vụ thám tử, cung cấp thông tin sẽ phát triển, kiếm ăn được. Mình đùa, công ty dịch vụ rình trộm nhẽ nhà nước sẽ quy hoạch theo hướng độc quyền, dành riêng cho bọn an ninh hay cảnh sát? Bạn già bảo Tiếp tục đọc

Xin lỗi, em chỉ là con gấu … hu hu …

hài … nhạt

Tiếp tục đọc

Gặp một một kẻ thích “chém gió” – 24h

– Thưa anh, có tin đồn anh làm rất nhiều nghề, vậy thì nghề chính của anh là gì?

– Nói theo ngôn ngữ của dân “chém gió” thì tôi là “thợ tiện”, tức là tiện nghề nào làm nghề đó.

– Nghề đầu tiên của anh là gì?

– Hồi tôi còn nhỏ, cha tôi không đồng ý với dự định trở thành hoạ sĩ của tôi, ông muốn con trai theo nghề thợ mộc. Còn bà mẹ tôi thì cố công hoà giải hai bên. Một hôm bà nói: “Con trai, con muốn theo nghề hoạ sĩ, bố muốn con làm nghề mộc. Vậy tại sao con không theo mỗi nghề một nửa?”. Thế là tôi trở thành thợ đóng khung tranh!

– Còn bây giờ?

– Tôi bán hàng, cho thuê nhà nghỉ, chạy xe ôm và bơm vá sửa chữa… đĩa bay.

– Có người nói anh bán cho ông ta con chó và khen nó không ngớt lời. Thế mà tối qua kẻ trộm vào nhà ông ấy khua khoắng hết 300 đô, nó chẳng sủa lấy một tiếng?

– Người chủ trước của con chó này vốn là một tỉ phú, nên với số tiền ít ỏi như thế nó rất xem thường.

– Những mặt hàng khác thì sao?

– Hàng nào cũng tuyệt. Ví dụ món thuốc mọc tóc này.

– Thuốc này hiệu nghiệm không?

– Hiệu nghiệm lắm anh ạ! Đây, tôi chứng minh cho anh thấy. Sáng nay tôi nhỏ vài giọt lên tóc sau đó lấy lược chải. Bây giờ anh nhìn thấy đấy, cây lược đã biến thành bàn chải rồi!

– Lần trước hàng xóm nhà tôi phàn nàn anh bán cho bà ấy thứ thuốc diệt chuột gì mà chẳng hề hiệu nghiệm. Chuột trong nhà ăn xong không chết, lại ngày càng béo tốt hơn.

– Đúng đấy! Bà ấy cứ tiếp tục mua thuốc này về để bẫy chuột, chúng sẽ mập đến nỗi không chui vào hang được nữa. Thế nào chúng cũng bị mèo xơi sạch.

– Quảng cáo là công cụ hữu hiệu trong kinh doanh, nhưng hình như quảng cáo của anh bịa đặt trắng trợn: Chỉ 5 phút đi từ nhà nghỉ đến nhà chờ xe bus. Vậy mà sáng nay có người đã phải đi bộ gần một tiếng mới tới nơi.

– Tôi luôn quảng cáo đúng sự thật! Đó là giờ đi bằng xe hơi ạ!

– Trong nhà anh có ai “khoác lác” hơn cả anh không?

– Cô vợ tôi, hồi đi buôn lậu trên biên giới về tôi thấy trong nhà có đứa trẻ. Tôi hỏi cô ta: Đứa trẻ nào đây? Anh vắng nhà suốt một năm kia mà?

– Cô ấy nói sao?

– Cô ta nói ngay: “Thế hồi đó anh chẳng gửi ảnh về nhà là gì, nhớ không?”. Thế đấy, nhưng mà tấm ảnh đó tôi chụp có một nửa người trên nên cô ta cứng họng. Tuy nhiên cô ta đã khiến tôi không li dị được vì luôn nói rằng phải nghĩ đến những đứa con của chúng tôi trước đây.

– Đó là mánh quen thuộc của phụ nữ khi không muốn chia tay mà?

– Vấn đề là sau này tôi mới nhớ là trước đó chúng tôi chưa có đứa con nào, chỉ nuôi con chó nhỏ này.

– Con chó thật xinh xắn.

– Thông minh nữa.

– Con chó nhà tôi cũng thông minh, mỗi khi đi chơi về nó luôn biết nhấn chuông gọi cửa. Con chó của anh có thể làm được như vậy không?

– Bằng thừa! Chó nhà tôi luôn có chìa khoá và nó tự mở lấy!

– Anh “chém gió” quả là thiên tài. Hình như chó nhà anh còn biết chơi cờ vua nữa? Khéo nó thông minh bằng anh?

– Thông minh bằng tôi làm sao được, chơi với tôi 5 ván thì nó thua tới 3 ván.

hổ vồ (đừng đùa với hổ)

walkin’ thru ?

Cấm đàn ông vào xem, đàn bà ế cũng không nên vào xem! (those freaks are real!)

Tiếp tục đọc

họ hàng với danh hài Quang Thắng ?

pimp my ride , pls!


>>> Tiếp tục đọc

OOPSSS…..

Tiếp tục đọc